6 tháng 10, 2017

PHÂN ƯU

Trân trọng thông báo đến quý Thầy Cô , quý cưu học sinh và bạn hữu:


         CỤ BÀ ANNA NGUYỄN THỊ XUÂN TƯỜNG.
      Thân Mẫu của Thầy NGUYỄN HỒNG LAM - 
Hiệu trưởng  Trường TRUNG HỌC KỸ THUẬT CAO THẮNG (1967-1975) .

Sinh ngày 06 tháng 01 năm 1913 tại Nghệ An-Việt Nam.
Tạ thế lúc 19 giờ 30 ngày 2 tháng 10 năm 2017
(nhằm ngày 13 tháng 8 năm Đinh Dậu)
Tại Bry Sur Marne - FRANCE .
Thượng thọ 104 tuổi.
   
Linh cữu được quàn tại Maison Funéraire Bry Sur Marne
02  rue des Moines Saint   Martin BRY SUR MARNE (94).
Thánh lễ an táng:Église Sainte -Sulpice,place de Le Église Noisy le Grand
Lúc 10h30 ngày 09 tháng 10 năm 2017.
Nơi an nghỉ cuối cùng : Cimetière Nouveau ,rue de Le université NLG

Những lời thăm hỏi,phân ưu cùng tang quyến xin gửi về : 
Email :nguyenlam93@yahoo.fr
Tel:        01 43   04 16 46    
Mobile:  06 81   51 52 51
M.et Mme NGUYEN Hong Lam 
61 rue Jules Ferry
 93160 Noisy le Grand- France
***

Thành Kính Chia Buổn cùng Thầy Cô và Tang Quyến
Nguyện cầu hương hồn Cụ Bà sớm về nước Chúa


Nguyễn văn Hiếu 
(chs 1971-1975)



25 tháng 8, 2017

Đừng im lặng trước cái xấu

Đức Dalai Lama :
“Lòng từ bi không bao hàm ý nghĩa đầu hàng trước sự sai trái hoặc bất công. Khi một hoàn cảnh bất công đòi hỏi sự phản ứng mạnh mẽ, lòng từ bi đòi hỏi, không phải là thái độ chấp nhận sự bất công, mà là lập trường chống lại nó



Từ bi trong Phật giáo không có nghĩa là sự chịu đựng, chấp nhận một cách thụ động, bàng quan.

Trên một kênh truyền hình thực tế ở nước ngoài sản xuất dàn dựng những tình huống bất thường để biết phản ứng của người chứng kiến, ở đây là câu chuyện về một người mù đến mua hàng ở một tiệm bán thức ăn nhanh. Người mù đã nhờ một người trung gian (do nhân vật trong đoàn làm phim đóng) đếm tiền để mua một ly cà-phê với giá 3 đô-la bên cạnh một người khách tình cờ. Người đàn ông mù đã đưa ra 4 tờ mệnh giá 20 đô-la; nhưng người trung gian tỏ ra muốn giúp đỡ và xác nhận mới chỉ có 4 đô-la.


Vị khách bên cạnh tỏ ra quan tâm câu chuyện; sau một hồi theo dõi, cuối cùng đã lên tiếng nói với người khách bị mù rằng 4 tờ kia đều có mệnh giá 20 đô-la; và đã lịch sự cho biết người trung gian đã nói dối. Hai bên đôi co, vị khách tình cờ vẫn cương quyết tỏ thái độ và xác nhận sự thật, dù người trung gian kia có ý chia phần lợi thu bất chính từ vị khách mù, và cả sự đe dọa dám can dự vào câu chuyện của họ.

Lúc cao trào của câu chuyện, nhóm làm phim đã xuất hiện và nói lời cảm ơn vì sự lên tiếng trước những gian dối mà họ gặp. Hầu hết những người lên tiếng đều buông câu nói đơn giản: “Bình thường thôi, vì nếu ai là tôi gặp trường hợp như thế đều làm vậy!”.

Có thực sự là ai cũng lên tiếng trước những bất công, sự dối trá, lừa lọc… mà họ gặp giữa cuộc đời hay không? Nhiều thông tin trên báo chí đã phản ánh về hiện tượng vô cảm, thờ ơ, xem mọi việc không liên hệ đến mình, hoặc giấu kín cảm xúc bởi sợ sự liên lụy, bị trả thù.

19 tháng 8, 2017

Viếng Chùa & Lễ Phật Tinh Xá Ngọc Ban và Tổ Đình Bác Ái


Tịnh Xá Ngọc Ban ( TP Buôn Mê Thuột )
Tịnh Xá Ngọc Ban tại phường Tân Hòa - thành phố Buôn Ma Thuột là một ngôi tịnh xá của Ni giới hệ phái Khất sĩ ở thành phố Buôn Ma Thuột. Người đã có công xây dựng ngôi Tịnh xá này là Cố Ni Trưởng Thích Nữ Hoa Liên – một bậc chân tu của Phật giáo trên đất cao nguyên.
Ở ngôi Tịnh xá này có một báu vật độc nhất vô nhị. Đó là pho tượng Bồ Tát Quan Thế Âm tạc bằng gỗ đặc biệt quý hiếm họ Thùy Tùng đã có trên 2000 năm tuổi ! Lịch sử của pho tượng này cùng sự mầu nhiệm trong thời gian chế tác bức tượng “ Mẹ Quan Âm” đã gắn liền với tên tuổi của cố Ni trưởng Thích Nữ Hoa Liên – nguyên Viện chủ Tịnh xá Ngọc Ban

Tổ Đình Bác Ái ( TP Kon Tum )
Tọa lạc ngay trung tâm thành phố Kon Tum, Chùa Tổ Đình Bác Ái là một công trình kiến trúc Phật giáo có mặt sớm nhất ở Kon Tum cũng như Tây Nguyên. Nơi đây, còn được lưu giữ nguyên sơ nét cổ kính của công trình kiến trúc theo phong cách kiến trúc Huế vào đầu thế kỷ XX.
Năm 1932, triều đình nhà Nguyễn đưa Võ Chuẩn lên Kon Tum làm quản đạo. Là người có tấm lòng hướng Phật, ông đã ủng hộ cho nhân dân hai làng Lương thành lập một ngôi chùa trên khu đất của Âm Linh Miếu. Đây là vùng đất có địa thế cao, xung quanh bao bọc bởi rừng già, phía nam có suối, phía bắc có núi, địa thế rất uy nghi và linh ứng.
Ngày 7/9/1933, Chùa tổ chức làm lễ khánh thành lấy tên là chùa Bác Ái. Thầy Từ Vân, được cử trụ trì chùa.
Ngày 3 tháng 10 năm Bảo Đại thứ 7, vua Bảo Đại ban biển ngạch "Sắc Tứ Bái Ái Tự".
Đến năm 1955 đổi thành chùa Tổ Đình Bác Ái cho đến ngày nay.

17 tháng 8, 2017

Từ bi với môi trường là từ bi với chính mình

GN - “Mỗi người đều có trí tuệ, chúng ta khám phá ra khoa học. Giỏi như vậy thì không thể sống bừa bãi để tự mình hủy hoại môi trường của chính mình được”. Đó là thông điệp của Giáo sư Trịnh Xuân Thuận, nhà thiên văn học gốc Việt nổi tiếng thế giới đồng thời là Phật tử trong buổi giao lưu chủ đề “Con đường đến vũ trụ” sáng 13-7, tại Trường Đại học Bách khoa TP.HCM.

Những mất mát trong hệ sinh thái đều xuất phát 
từ sự xâm chiếm rừng, lòng tham của chính con người gây nên...

“Sự sống” của môi trường
Nói đến môi trường, suy nghĩ lóe lên ngay lúc này, trong đầu mỗi chúng ta ắt hẳn là bị ám ảnh bởi bóng đen “ô nhiễm”. Đây là một thực tế, khi mà chỉ trong vỏn vẹn 6 tháng đầu năm 2016, chúng ta đã phải gánh chịu biết bao hiện tượng xấu, thảm họa môi trường. Từ những đợt nắng nóng như thiêu đốt, cướp đi bao nhiêu sự sinh tồn trên đất đến những cơn mưa trái mùa mang nhiều độc tố, để cả tấn cá chết nổi trắng cả dòng kênh. Hay những cơn rét buốt, thổi đến thấu xương mà mấy em nhỏ ở vùng cao phải gồng chịu trong bộ áo manh mỏng.
Chưa dừng lại đó, một trời biển mênh mông trải dài theo các tỉnh miền Trung, tưởng chừng như “miễn nhiễm”, đột ngột ngắt lịm, bóp chết bất kỳ sự sống nào tồn tại trong nó. Vậy đâu là nguyên nhân cho khung cảnh không thể bi thương hơn của “sự sống” môi trường quanh ta.

10 tháng 8, 2017

Thư cảm tạ từ Gia Đình cố GS Lê Quang Tần


Kính gửi Quý Thầy Cô và Quý Anh Chị Học Trò thân thương của Ba em – Thầy LÊ QUANG TẦN,

Em xin phép thay mặt Gia đình, em CHÂN THÀNH CÚI ĐẦU CẢM ƠN tấm chân tình của Quý Thầy Cô, Quý Anh Chị học trò của Ba Tần đã đến thăm lúc Ba bị bệnh và đã đến viếng với tất cả tấm chân tình và số tiền tình nghĩa mà Quý Thầy Cô và Quý Anh Chị đã gửi biếu và đã cùng tiễn đưa Ba em đến nơi an nghỉ cuối cùng. Gia đình em mãi mãi trân quý tình cảm này.

Em tên là Lê Thị Bích Đào là con gái của Ba Tần. Đến bây giờ gia đình em vẫn còn cảm thấy hụt hẫng và trống rỗng cảm xúc khi xem xét lại 27,5 ngày qua kể từ lúc Ba em nhập viện cho đến khi mất.

Ba em vào nhập viện chỉ vì sốt, đau bụng và đi cầu khó khăn khi thì bón, khi thì xổ, và khi vào bệnh viện Bác sĩ chỉ định phải dùng dụng cụ thụt tháo thì đi rất dễ dàng. Sau một tuần nhập viện Bác sĩ đã làm các xét nghiệm, cuối cùng kết luận Ba em bị ung thư trực tràng giai đoạn 4, di căn gan, phổi sơ xẹp 1 lá, khối u tuyến tiền liệt.

Đến hết tuần thứ 2, Bác sĩ thông báo mổ gấp do tắt ruột: Cắt bỏ đoạn ruột già bị ung thư. Trước khi mổ, Ba em vẫn còn đi lại và nói chuyện được rất vui vẻ. Bác sĩ thông báo sẽ mổ nội soi rất đơn giản vì Gia đình em chọn gói phẩu thuật mắc nhất để Ba đỡ đau đớn và tốt cho quá trình gây mê do phổi đã xẹp. Nhưng sau khi mổ xong Ba em chỉ nằm một chỗ không đi nhiều được, và cũng không đi cầu được, ăn uống không được và bị ói ra hết, và vết mổ thì rất dài ở trên bụng khoảng 12cm cùng với 3 lổ nội soi ở bụng.

Một tuần sau nữa Bác sĩ thông báo: vết mổ bị hoại tử, không lành, có nhiều chất dịch nhầy bên trong, bụng trướng sình, khí hơi trong bụng đầy, nếu để đến chiều thì sẽ bị nổ bụng, thế là chuyển Ba vào mổ lần 2 theo dạng cấp cứu và Bác sĩ nói chi phí phát sinh ngoài BHYT sẽ nhiều hơn do cấp cứu. Cả nhà xin ý kiến Ba, Ba đồng ý và vui vẻ cho Anh Chị Em tắm rửa thay đồ để vào phong mổ lần 2, bởi vì Bác sĩ nói với Ba là: Ba em chỉ bị tắc ruột non, bây giờ mổ thông ruột non, đoạn ruột bị ung thư không sao hết, chỉ cần 30 phút là xong, đơn giản lắm. Vậy mà trưa 11 giờ ngày 31/07/2017 Ba vào phòng mổ và mãi mãi không tỉnh lại, đến 7 giờ 30 phút sáng ngày 01/08/2017 Bác sĩ thông báo Ba em hôn mê sâu và không thể tỉnh lại. Bác sĩ sẽ chích cho Ba một mũi thuốc để giữ tim còn đập và trong vòng 1 giờ đồng hồ phải rời bệnh viện để cho Ba về nhà để được mất ở nhà, mà khỏi phải vướng bận thủ tục rườm rà tại bệnh viện nếu như mất ở bệnh viện.

Cả nhà em hoang mang, tại sao Bác sĩ nói là chỉ 30 phút đơn giản, sức Ba em vẫn còn khỏe, vậy mà tại sao mổ mà không tỉnh lại? Và lại thông báo quá muộn khi chỉ còn 1 tiếng đồng hồ thôi? Xe cấp cứu chở Ba về đến nhà, người Ba vẫn còn ấm, tim Ba vẫn còn thoi thóp, chân tay Ba chưa lạnh, nhưng dần dần Ba ra đi chưa một lời trăng trối, chưa một lần nắm tay các con chúc mừng sau khi mổ, Ba đã không còn biết gì sau ca mổ lần 2 ấy.

Từ lúc Ba em vào bệnh viện đến lúc Ba mất đi thì 27,5 ngày ở bệnh viện của Ba với rất nhiều cảm xúc vui bồn lẫn lộn, Ba em đã được nhận rất nhiều tình cảm về tinh thần lẫn vật chất của Quý Thầy Cô, Quý Anh Chị học trò Ba, Quý Bạn bè thân hữu của Ba và của Gia đình Sui gia đã giúp Ba em có rất nhiều nghị lực và lúc nào cũng tươi cười. Ba đã ra đi vẫn với hình ảnh nụ cười hy vọng trên môi trước khi bước vào phòng mổ lần 2.

Em xin phép chia sẻ chặng đường này của Ba đến Quý Thầy Cô và Quý Anh Chị để em được vơi bớt cảm xúc buồn và bất ngờ mà cho đến giờ em vẫn chưa thể nào quên được.

Sau quá trình này, có dịp hỏi thăm khắp nơi, ai cũng khuyên: Không nên mổ bất kỳ bệnh gì ở bệnh viện Nguyễn Tri Phương, em thấy lời này là đúng cho đến hôm nay. Có lẻ là ý Trời, và số của Ba em ở cõi nhân gian này đã hết.

Trân trọng,
LÊ THỊ BÍCH ĐÀO
(Con gái Thầy Lê Quang Tần)